Nói về bệnh thành tích, có quan điểm cho rằng, đó là do
“văn hóa và thói quen”, nên dù đã có nhiều biện pháp nhưng bệnh thành tích vẫn
tồn tại. Bệnh là danh từ chỉ trạng thái cơ thể, hoặc bộ phận cơ thể hoạt động không
bình thường. Nghĩa phát
sinh của nó chỉ thói xấu, khuyết điểm về tư tưởng gây ra những hành động đáng
chê trách hoặc gây tác hại.
Với bệnh thành tích, chúng ta thử xem tác hại của nó
đến đâu để “nhìn quả luận nhân”, tìm ra nguyên nhân của bệnh và có phác đồ điều
trị phù hợp. Trước hết, bệnh thành tích cho ra sản phẩm giả mạo, gian dối, che
giấu chất lượng thấp bằng những nhãn mác in dấu chất lượng cao. Nếu đó là thực
phẩm thì người tiêu dùng có nguy cơ nhiễm bệnh, thậm chí ung thư.Nếu đó là giáo dục thì
sinh viên ra trường không tìm được việc làm do không đáp ứng được nhu cầu thực
tế tương ứng với bằng cấp.Nếu
đó là dược phẩm kiểu thuốc trị ung thư giả, thuốc bằng than tre thì người bệnh
vừa mất tiền, vừa mất cơ hội chữa bệnh, đẩy nhanh đến hậu quả tử vong.Nếu đó là dự án, công
trình xây dựng thì nguy cơ đổ sập, cháy nổ chết người rình rập cư dân… Có thể
nói, với từng lĩnh vực, ai cũng thấy hậu quả của bệnh thành tích rất phức tạp
và khôn lường.
Nhưng đó, có đơn giản là văn hóa, là thói quen, là thích khen,
là thích tâng bốc hay không? Xem ra nguyên nhân phức tạp hơn thế rất nhiều. Thử
nhìn bệnh thành tích trong công tác cán bộ thì thấy rất rõ điều này. Những phần
thưởng được trao dựa trên không ít báo cáo thành tích gian dối tạo cơ hội cho
người được khen thưởng sớm tăng lương trước thời hạn, dễ được thăng chức, bổ
nhiệm vào những chức vụ cao hơn. Họ đã đi lên bằng việc che giấu những sai phạm
nghiêm trọng, bằng những thành tích hào nhoáng, không có thật, nhưng lại được
hợp thức hóa bằng những phần thưởng cao quý.
Nội dung bài viết rất hay
Trả lờiXóa