Có thể
nói, ngay từ đầu, chính thể “Việt Nam Cộng hòa” đã không
có một cơ sở pháp lý vững vàng nào. Mãi tới tận năm 1955 nó mới ra đời và ra đời
một cách bất hợp pháp trên nửa lãnh thổ phía nam của Việt Nam như một “sáng tạo”
thuần túy của người Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu lợi ích riêng của họ.
Chính quyền “Việt Nam Cộng hòa” đã áp dụng nhiều chiêu thức man rợ để tàn sát những người
kháng chiến cũ và những người yêu nước chân chính, khủng bố tinh thần của nhân
dân, củng cố chính quyền phản động của mình, công khai phá hoại Hiệp định
Giơnevơ, mưu đồ chia cắt lâu dài đất nước. Với việc thực hiện
chính sách tước đoạt đất đai của nông dân và khôi phục lại giai cấp
địa chủ. Cho nên, sau này dù có mị dân đến mấy, chính quyền này cũng không
giành được sự ủng hộ ở nông thôn.
Về bản
chất chính trị, “Việt Nam Cộng hòa” đại diện cho các tầng lớp tư sản mại bản và
phong kiến thân Mỹ. Nền tảng trực tiếp cho sự ra đời của Việt Nam Cộng hòa là
chính thể “Quốc gia Việt Nam” - đây là một chế độ bù nhìn do Pháp lập nên trong
thời kỳ kháng Pháp và do Bảo Đại làm quốc trưởng. Quốc kỳ “ba que” của Việt Nam
Cộng hòa cũng chính là quốc kỳ của “Quốc gia Việt Nam” được Pháp “trao trả độc
lập”.
Như vậy, ngay từ đầu, chính thể này đã phạm nhiều tội ác
và mang “gen” Việt gian rất rõ nét. Bước chuyển từ “Quốc gia Việt Nam” sang “Việt
Nam Cộng hòa” là bước chuyển từ làm tay sai cho thực dân Pháp sang làm tay sai
cho đế quốc Mỹ mà thôi. Theo thời gian, chính thể Việt Nam Cộng hòa ngày càng
thối nát với tệ nạn tham nhũng, các cuộc đấu đá nội bộ và các cuộc đảo chính
quân sự. Chế độ này không đại diện cho dân tộc và trên thực tế đã bị nhân dân
và lịch sử quay lưng lại.
Mặt
khác quan trọng nữa là, chính thể Việt Nam Cộng hòa là phi pháp
nên các công cụ bạo lực của nó cũng chỉ là lực lượng phản dân hại nước, đang
tâm làm tay sai cho các thế lực ngoại bang.
Quân lực Việt Nam Cộng hòa thường khoe là chiến đấu cho tự
do. Tuy nhiên quân đội này lại xuất phát từ chính lực lượng ngụy quân đã sát
cánh bên quân đội viễn chinh Pháp dưới lá cờ tam tài! Đa phần các tướng lĩnh
cao cấp của quân đội Sài Gòn đều đã từng phục vụ trong quân đội Pháp hoặc quân
đội “Quốc gia Việt Nam” của Bảo Đại để bảo vệ nền thống trị của người Pháp ở
Đông Dương.
Cái gọi
là “Cảnh sát Quốc gia” của chế độ ngụy cũng không hơn. Nó bắt nguồn từ lực lượng
cảnh sát và mật thám của Pháp tại Đông Dương từ năm 1946.
Đến
khi đổi chủ, hai lực lượng này lại hết lòng với các quan thầy Mỹ. Dù người ta
có ngụy biện đến thế nào cũng không thể phủ nhận bản chất tay sai của quân đội
và cảnh sát ngụy. Cả quân lực và cảnh lực ngụy đã tham gia vào những chiến dịch
“diệt cộng” rất dã man, trên tinh thần “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”. Trong
“cuộc chiến vì tự do”, quân lực Việt Nam Cộng hòa đã sát cánh và tiếp tay cho
“ông chủ” của mình là quân viễn chinh Mỹ - những kẻ đã phạm nhiều tội ác phi
nhân tính như hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, thảm sát dân thường (tiêu biểu có trường
hợp Mỹ Lai), sử dụng chất độc da cam, sử dụng bom napal và các loại bom chùm có
sức sát thương tàn bạo…
Với
những đòn nhục hình gần như chỉ để triệt hạ các tù binh cộng sản (đóng đinh vào
đầu, đục răng, đục xương bánh chè, luộc sôi người, đốt cơ quan sinh dục…), nhà
tù Phú Quốc - địa ngục trần gian do quân đội Sài Gòn tạo ra là minh chứng hùng
hồn cho những vi phạm nhân quyền và những tội ác kiểu trung cổ trời không dung đất
không tha của chế độ ngụy.
Với một chính quyền thối nát, tàn bạo như vậy
mà đối tượng Nguyễn Tiến Hưng vẫn có thể trắng trợn đăng tải bài viết “Người
cày có ruộng - niềm yên ủi của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu” để ca ngợi chế độ
Việt Nam Cộng hòa thì đủ thấy rằng Nguyễn Tiến Hưng đích thực là một kẻ phản động
trắng trợn, mưu đồ xuyên tạc thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ - Ngụy của
quân và dân ta giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Thiết nghĩ,
trong thời gian tới dù đối tượng Nguyễn Tiến Hưng có thể viết thêm nhiều bài viết
xuyên tạc, bịa đặt nhằm ca ngợi chế độ “Việt Nam Cộng hòa” đi chăng nữa, thì những người dân yêu nước Việt Nam cũng sẽ không bao
giờ tin tưởng vào những điều dối trá đó.
Mỗi chúng ta phải nêu cao tinh thần cảnh giác và đấu tranh chống lại các luận điệu xuyên tạc của bọn phản động và các phần tử cơ hội chính trị.
Trả lờiXóa